Tình Nhân Tuổi 18 Quyển 2

You are here

Trang công ty » nhân tình Tuổi 18 » người tình Tuổi 18 - Quyển 2 - Phần 1 » người tình Tuổi 18 - Quyển 2 - Chương 33

lớn view this đoạn clip please enable JavaScript, and consider upgrading to a web browser that supports HTML5 video


Tình Nhân Tuổi 18Quyển 2 - Chương 33orangeskin.vn

Tình giây tiếp theo, lại đá hắn cho địa ngục: "Đoạn Tuấn Hi thật đáng có tác dụng nam nhi, anh ấy thật nữ tính cũng thiệt lãng mạn. Rộng nữa, anh ấy biết chuyện vượt khứ của em, biết em bao gồm hai đứa con, mà anh ấy không để ý, anh ấy nói chỉ việc em gật đầu, anh ấy sẽ chuyển em qua Anh!" Vũ Tình không chớp mắt, thành thật nói.

Bạn đang xem: Tình nhân tuổi 18 quyển 2

"Không, em còn có con, họ là bạn một nhà!"

Vũ Tình lộ ra một thú vui bất đắc dĩ, rún nhún vai: "Tuy rằng em gồm con, cơ mà em cũng chính là phụ nữ, cũng cần có tình yêu!" cô ám chứng thật ràng? Hắn không hiểu được à?

Cô đã chịu đựng quá mức cần thiết rồi, hắn lại các lần đem tình thật của cô, đãm nát bên dưới chân, cô chỉ có thể làm được như vậy này!

Thang Duy Thạc nhăn mày đau đớn, lời cô hệt như một nhỏ dao hung hăng xẹt qua tim hắn!

Tình yêu? có lẽ nào cô sẽ không còn thể mến hắn sao? không lẽ cùng người lũ ông không giống mới bao gồm tình yêu thương sao?

Môi mỏng manh nhếch lên, thật lâu sau mới dám mở miệng to hỏi: "Vậy... Vậy tình yêu, anh hoàn toàn có thể cho em mà? Em tất cả nguyện ý yêu thương anh không?"

Lời hắn nói khiến người cô run lên, mắt mở thiệt to. Có tác dụng ơn đi, đường đường là tgđ lớn, chỉ số logic chỉ có như vậy này thôi sao? không lẽ hắn còn không rõ người cô yêu thương là hắn sao?

Thấy cô ko trả lời, hắn càng thêm nóng nảy: "Vũ Tình, em nói đến anh biết, em rất có thể không lựa chọn anh, thì nên cũng vì chưng con chúng ta mà nghĩ lại..."

Cách nói này càng làm cho cô thêm rét giận, đứa con, con, đều là vì con? Cô ko lạ nếu là vì con, hắn mới miễn cưỡng nhận cô: "Thang Duy Thạc anh câm miệng, em ko muốn thủ thỉ với anh. Anh nếu như muốn giữ em lại, anh hãy theo xua em đi! Em chỉ ao ước người tốt với em, Đoạn Tuấn Hi thật tốt nhất có thể với em!"

Vội xoàn để khẩu ca lại phía sau, Vũ Tình chạy vào vào bếp.

Mà hành động đó để lại một bạn lẻ loi, chỉ biết đứng ngây ngốc, nghĩ về tới lời nói cô vừa bỏ lại. Cô... Cô... Cô đồng ý để hắn theo xua cô?

Khóe miệng Thang Duy Thạc nở thú vui hưng phấn.

---

Mưa thường xuyên hai ngày hai đêm, ngày thứ ba mặt trời sau cùng cũng lộ ra khuôn mặt mỉm cười rực rỡ.

Ánh sáng mong đợi đã lâu, so với sinh hoạt ở nơi thị thành này nhưng nói. Đúng là chuyện hưng phấn.

Mà so với căn hộ họ Thang, ai cũng thật cao hứng, tuyệt nhất là tiểu công chúa nhỏ.

"Mẹ, ba, nhanh chút đi, bọn chúng con hy vọng đi bên trẻ!" sáng sớm lúc này gương mặt Nhạc Nhạc rất là sáng lạng, sớm vẫn thức dậy không phải nhờ mẹ, tự bản thân mặc cỗ váy vào người.

Cầm theo một cái túi nhỏ, phía sau sở hữu mũ quả dưa, nhanh lẹ đứng trước cửa lớn, sử dụng sức kêu bố mẹ.

Mà bây giờ trong phòng tiếp khách ba bạn đang say vào giấc ngủ

Ây da... Rất có thể thấy được Nhạc Nhạc chính xác là một bảo bối đầy tinh lực.

Đứng trước cửa chờ, cô nhỏ xíu không thấy ba mẹ đi ra, bảo bối Nhạc Nhạc mết không còn tính nhẫn nại.

Lạch cạch...

Lạch cạch...

Chạy mang đến trước chống ngủ, kiễng chân rước tay mở mộc nhĩ cửa, kết quả không có động tĩnh gì.

Bang bang bang bang...

Bàn tay nhỏ bé sử dụng sức gõ cánh cửa, không chỉ có vậy là gõ hai dòng cùng một lúc: "Ba, mẹ, anh tai lười nhanh rời giường, cấp tốc rời giường..."

Nhạc Nhạc báo cáo kêu, khiến cho hai người bọn họ bất đắc dĩ đề xuất mở mắt.

"Trẻ nhỏ nhà ai vậy, không lặng ta chào bán đi đó!" Thang Duy Thạc ngồi dậy, tức giận nói.

Thân thể cô ngọ nguậy co lại, miệng than thở: "Thang Duy Thạc, anh chào bán đứa bé ra không tính đi, đứa con này thiệt là náo loạn!"

Thang Duy Thạc hoành tráng xuống giường, đi mang đến cạnh cửa.

"Ba chị em mở cửa, tách giường, bên phía ngoài mưa đang tạnh!"

Thang Duy Thạc bỗng open ra, chỉ thấy thân thể bé dại đánh thẳng tới: "A..."

Cánh tay vươn ra bắt lấy áo trong gái, giúp cô gái nhỏ không bị trượt ngã xuống đất. "Nhạc Nhạc, nhỏ rất bướng bỉnh, bây chừ là mấy giờ, nhỏ sao kêu to lớn như vậy, hả?"

Nhạc Nhạc liếc cha một cái, ko phục nói: "Mọi tín đồ đều là heo lười, bây chừ mấy giờ đồng hồ còn chưa rời giường?"

Nhìn dáng vẻ vẻ con gái ngang ngược, Thang Duy Thạc ko nhịn được cười, vày loại tai ngược này trọn vẹn di truyền từ hắn. Loại ánh mắt này, biểu tình này, hắn và đúng là rất thân quen thuộc.

Tuy say mê là thích, nhưng mà giờ này tiểu ác ma sẽ quấy rầy giấc mộng cả nhà. Cánh tay Thang Duy Thạc vừa thu lại, nhấc đàn bà đi đến hướng phòng khách.

Thời điểm anh chị em đi thoát ra khỏi căn hộ, mới phát hiện bên phía ngoài một đống hỗn độn. Cơ mà trên mặt non sông ước chừng cho bắp chân, rất nhiều bạn nhỏ đang ở và một chỗ.

Trên khía cạnh nước nhánh cây với lá cây, cứ trôi dập dìu theo thủy triều lên xuống.

Xem thêm: Ảnh Về Hình Nền Xe Đạp Đẹp, Dễ Thương, Mẫu Mã Thời Trang Nhất

"Ha ha, thật xuất sắc quá, nhà họ có con sông nhỏ!" Nhạc Nhạc thú vui la lên, nhấc chân định lội nước.

Vũ Tình giận nghiến răng nghiến lợi, đang ước ao kéo con bé nhỏ lại, Thang Duy Thạc cấp tốc trước một bước ôm Nhạc Nhạc lại: "Có bắt buộc mấy ngày không tấn công con, con ý muốn ngứa domain authority rồi đề xuất không?"

"Hà..hà, nghịch vui lắm! tía mau buông nhỏ xuống, mau mau!" Trời ạ, cô sẽ lâu ko đi ra! khẩu ca của đứa trẻ, dĩ nhiên mọi bạn sẽ không xem xét tới đâu! Vũ Tình quan sát nước dưới mặt đất, ko nhịn được lo lắng. "Chắc phần lớn nơi gần như bị ngập nước, như vậy từ bây giờ không thể đi làm việc được rồi?"

Thang Duy Thạc đối với cô càng lo lắng, xong xuôi công tác một ngày so với công ty tổn thất cũng tương đối lớn, huống đưa ra đã tiếp tục hai ngày. Chẳng lẽ lúc này không thể đi làm? thật là lỗi bét!

"ba, từ bây giờ có thể đi đơn vị trẻ không?" Tiểu bác cũng đồng ý với sự vui lòng của Nhạc Nhạc, mẫu đầu nhỏ bước đầu nhăn nhó, nghĩ từ bây giờ có thể khôi phục bình thường hay không.

"Đi công ty trẻ, bố mau mau đưa chúng con đi công ty trẻ!" Nhạc Nhạc sinh hoạt bên bạn ba, sử dụng sức căn vặn vẹo thân thể thúc giục tía mình.

Nhìn dags vẻ ngây thơ của em gái, Tiểu bác bỏ không nhịn được trợn mắt: "Nhạc Nhạc, không phải náo loạn, bây giờ với trường hợp này, xe của ba chỉ sợ đều không mở được!"

"Vì sao không mở được, mỗi lần trời mưa đều không phải lái xe đi sao? Ba, cấp tốc chút đi!" Nhạc Nhạc không tin tưởng lời anh trai, cô bé bỏng không thể hiểu vấn đề mấu chốt.

Trận bão này thật quá bạo phổi mẽ, nhánh cây bị gãy tương đối nhiều chặn hết mẫu nước.

Để thông dòng nước các nhóm công nhân bắt đầu bắt tay vào công việc, lập tức dòng nước từ từ thông thoáng.

Lúc này tứ nhân khẩu trong nhà, nhìn hàng làng xung quanh lòi ra nụ cười cợt thật tươi.

Trong cơ hội khởi cồn xe, Thang Duy Thạc gọi smartphone cho làm chủ nhà trẻ, đơn vị trẻ đang phục hồi lại, sau này mới đi học được.

Tiểu bác bỏ và Nhạc Nhạc ai sẽ trông đây? Này... Này thành một vụ việc nan giải! bây chừ ben bên cạnh một gò hỗn độn, bọn họ cũng cấp thiết nhờ cô vương trông góp hai đứa con.

Vũ Tình cần sử dụng sức lắc đầu, tỏ vẻ yêu cầu đi làm. "Không được, bất kể như thế nào đây là các bước của em, em cần yếu không đi làm mà phải trong nhà trông con!" Vừa rồi công ty đã thông tin cô lúc này phải đi làm.

"Chúng con không buộc phải ở nhà, đầu con đau lắm, đau lắm!" Nhạc Nhạc khủng tiếng oán giận, trên mặt góc nhìn miệng hầu như nhăn cả lại.

Tiểu bác bỏ cũng đồng ý lời em gái, gian khổ gật đầu: "Ba, bọn chúng con chính xác là không thể lại bị nhốt ngơi nghỉ trong phòng, thật là khổ lắm đó!"

Thang Duy Thạc quan sát hai nhỏ với dáng vẻ đau đớn, chần chờ mọt thời điểm rồi nói: "Tiểu chưng và Nhạc Nhạc hôm nay cùng ba đi làm đi!"

Nghe nói được tới doanh nghiệp của ba, nhị đứa nhỏ dại lập tức vỗ tay hoan hô.

"Tốt quá, đi doanh nghiệp ba!"

"Tốt!"

Hai đứa trẻ so với chỗ làm của ba chưa tới qua, nên tin cậy nơi đó khăng khăng rất vui vẻ.

Vũ Tình so với quyết định của hắn gồm điểm lag mình, một tổng tài mặc dù vậy muốn dẫn đứa con đi làm?

"Như vậy được không?" cô lo lắng hỏi. Thang Duy Thạc lún nhún vai, bĩu môi nói: "Chỉ rất có thể như vậy!"

---

Đưa Vũ Tình đi Warsaw, Thang Duy Thạc dẫn hai con đi vào tập đoàn. Ba cha con thuộc nhau đi vào đại sảnh, lập tức để cho nhân viên nhìn chuyên chú.

Người kế bên vừa thấy các biết này nhị đứa nhỏ bé là bé của tổng tài, vì hai đứa bé xíu rất như là tổng tài: "Tổng tài chào buổi sáng, oa, cục cưng thật đáng yêu!" cô tiếp tân tò mò và hiếu kỳ tiến lên, chú ý hai đứa bé.

Nhạc Nhạc nghe được có người khích lệ, mau chóng đáp lại một thú vui đáng yêu: "Cám ơn!" nói xong, chũm váy chào như giải pháp một công chúa.

"Oa, bảo vật thật đáng yêu!" cô tiếp tân trẻ tuổi, hai tay đậy miệng lại bịt giấu sự lag mình.

Thang Duy Thạc khóe môi cười cợt gật gật đầu, sau đó kéo đàn trẻ bước vào thang máy. Tiểu chưng với khuôn mặt bé dại nhắn, sùng bái hỏi cha mình: "Ba, ba đúng là tuyệt quá, bọn họ ddeuf đề xuất chào cha hết!"

Thang Duy Thạc nhếch môi cười, coi thường khinh nhìn những mặt các con: "Tiểu chưng thích loại cảm hứng này sao? được tất cả mọi tín đồ cùng chào hỏi con."

"Thích!"

"Vậy Tiểu bác bỏ phải học hành thật tốt nha, trong tương lai công ty này sẽ giao đến con!"

"Tuyệt!" tè Bác tràn đầy tự tin trả lời!

---

"Này những người tất cả nhìn thấy chưa? Tổng giám đốc lúc này mang theo nhỏ đi làm, nhưng hai đứa trẻ tê thật đáng yêu và dễ thương nha. Tuyệt nhất là đứa con trai với tổng tài khôn xiết giống nhau, giống hệt như một phiên bản sao đó!"

"Nhưng mà, cô nhỏ xíu kia cũng khá xinh đẹp, không dừng lại ở đó cười nở rộ thật xứng đáng yêu!"

"Này, này nhị đứa nhỏ tuổi không thuộc một mẹ rồi. Một là của chính cung nương nương, một là của tiểu thiếp!"

"Phải không? fan nào là thiết yếu thức, người nào là bên phía ngoài vậy?"

"con trai là thiết yếu thất, cô bé là tè thiếp, cụ mà còn trù trừ sao?"

Mọi người cùng liếc mắt một cái nhìn nhau, càng nói càng tranh luận ngày càng kịch liệt.